Nâng tầm bản lĩnh chính trị, trí tuệ, xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh trước yêu cầu phát triển mới
Dưới ngọn cờ của Đảng, 95 năm qua, trên nền móng giang san xã tắc mấy ngàn năm, dân tộc ta tự tin vững bước trên con đường xã hội chủ nghĩa. Đặc biệt, những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của 40 năm đổi mới, đất nước ta giữ vị thế mới, sức mạnh mới và uy tín mới và nhịp bước cùng thời đại. “Thành công của Việt Nam cũng là thành công của toàn thế giới. Mô hình của Việt Nam đã đạt đến những thành tựu của chủ nghĩa xã hội”
Nhưng, trong bối cảnh thời đại, trước yêu cầu mới phát triển mới, lịch sử đòi hỏi nghiêm khắc đất nước không thể không vươn mình và phát triển mạnh mẽ, do đó, càng phải chủ động đón vận hội mới, chuẩn bị toàn diện, dân tộc bước vào Kỷ nguyên mới vì sự thịnh vượng và nhịp bước cùng thời đại. hưng, trong bối cảnh thời đại, trước yêu cầu mới phát triển mới, lịch sử đòi hỏi nghiêm khắc đất nước không thể không vươn mình và phát triển mạnh mẽ, do đó, càng phải chủ động đón vận hội mới, chuẩn bị toàn diện, dân tộc bước vào Kỷ nguyên mới vì sự thịnh vượng và nhịp bước cùng thời đại.
Và, lịch sử đã và đang chuẩn bị vận hội và lực lượng cho dân tộc bước vào Kỷ nguyên mới.
Sức mạnh và uy tín quốc gia viết bằng máu và danh dự của dân tộc
Tròn 95 năm trước, vừa sinh ra được Nhân dân đón nhận, chở che và trưởng thành trong lòng dân tộc, Đảng ta trở thành người lãnh đạo cách mạng Việt Nam, người đầy tớ thật trung thành của Nhân dân, “con nòi của giai cấp lao động”, dẫn dắt đất nước không ngừng trưởng thành, không phụ lòng tin cậy, sự ủy thác của Nhân dân, xứng đáng với niềm tin cậy của bầu bạn năm châu.
Tất cả sự hy sinh của các bậc tiền nhân và đồng bào ta hiến dâng cho sự thiêng liêng và cao cả hơn hết thảy, là Tổ quốc phải độc lập, là dân tộc Việt Nam phải tự do, đã làm kẻ thù run sợ và khuất phục khí phách và đạo lý Việt Nam!
Năm 1945, bằng cuộc Cách mạng Tháng Tám, Đảng cùng dân tộc mở ra kỷ nguyên phát triển mới của dân tộc - kỷ nguyên độc lập, tự do và chủ nghĩa xã hội. Đó là một bước đi ngắn của cách mạng nhưng là bước tiến dài của dân tộc từ “vương quốc tất yếu” sang “vương quốc tự do”, có ý nghĩa mệnh hệ của đất nước vì độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, giữa thế kỷ XX.
Với Đại thắng Mùa Xuân năm 1975, dân tộc ta hoàn thành cuộc cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân, thống nhất đất nước, đi lên chủ nghĩa xã hội và bảo vệ Tổ quốc của 31 triệu đồng bào. Chân lý của thời đại toả sáng ở Việt Nam: Những kẻ chà đạp nền độc lập tự do của dân tộc khác thì chính sự độc lập tự do của họ tự bị tổn thương và thậm chí tự bị chính họ sỉ nhục và chà đạp!
Công cuộc đổi mới, xây dựng, phát triển đất nước theo con đường xã hội chủ nghĩa do Đảng Cộng sản Việt Nam khởi xướng và lãnh đạo thu được những thắng lợi, thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử; đưa đất nước ta từ một nước nghèo trên thế giới trở thành nước đang phát triển, có thu nhập trung bình. Đất nước ta được xây dựng ngày càng đàng hoàng hơn, đời sống của nhân dân ta ngày càng được cải thiện căn bản, toàn diện hơn, vị thế của đất nước ta trên trường quốc tế ngày càng được nâng cao.
Đó là thắng lợi tất yếu và vẻ vang của chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh trên đất nước ta; là hiện thân triết lý phát triển mạnh mẽ và bền vững Việt Nam bằng sự trung thành và độc lập; đổi mới, sáng tạo và dân chủ, kỷ cương của Đảng trong truyền thống Việt Nam với đạo lý cao thượng và bản lĩnh bất khuất; đoàn kết và khoan dung.
Đó là thắng lợi to lớn của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, chủ nghĩa yêu nước Việt Nam, của truyền thống đại đoàn kết, khí phách và đạo lý của 54 dân tộc với hơn 100 triệu đồng bào hun đúc qua trường kỳ mấy ngàn năm, dồn tụ và phát triển ở một tầm cao mới, chất lượng mới; là sự tiếp tục kiên định con đường xã hội chủ nghĩa và hiện thực hóa công cuộc đổi mới tất yếu, tối ưu, phù hợp, hiệu quả của đất nước bằng đổi mới tư duy, tầm nhìn, chủ động nắm bắt thời cơ, khai thông các nguồn lực và hành động thống nhất, sáng tạo và hiện thực.
Đó là thắng lợi tất yếu của tình hữu ái vô sản, đoàn kết, chính nghĩa của nhân loại tiến bộ, phù hợp với xu thế phát triển của thời đại; là kết tinh khí phách Việt Nam bất khuất và kiên trung, tự tôn và trọng thị; là lương tâm, phẩm giá thủy chung, nhân ái, chan hòa và cầu thị của dân tộc thành tâm tiếp thu, tiếp biến nền văn minh nhân loại, hội nhập cùng thời đại.
Đó là phẩm giá và danh dự của Đảng không thể gì vấy bẩn, không thể ai tiêu diệt, đáp lại niềm tin và sự cổ vũ của nhân loại tiến bộ.
Thời cơ phát triển là lực lượng. Không có áp lực không thành kim cương.
Sau gần 40 năm đổi mới, lúc này, nếu đất nước tụt hậu xa hơn và lẽo đẽo đi sau người khác là sự hổ thẹn!
Năm 2025, thế giới bước vào thời kỳ phát triển mới - toàn cầu hoá với xung lực của cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ tư, với tốc độ mới, đang làm đảo lộn trật tự phát triển và sắp xếp xếp lại thế giới.
Từ vị thế năm 2025, với thành quả của 40 năm đổi mới, Việt Nam trở thành nước đang phát triển với vị thế mới. Năm 2022, quy mô GDP Việt Nam đạt 406,45 tỷ USD, tăng khoảng 50 lần, trong top 5 nước có quy mô kinh tế tăng cao nhất thế giới. Năm 2024, CEBR dự báo, quy mô Việt Nam sẽ ở vị trí 33 trên bảng xếp hạng WELT, với quy mô GDP đạt 462 tỷ USD; và, có thể sẽ vươn lên vị trí thứ 24 vào năm 2033, với quy mô kinh tế đạt 1.050 tỷ USD.
Và, quốc tế dự báo, năm 2038, quy mô GDP đạt 1.559 tỷ USD, Việt Nam sẽ vươn lên vị trí thứ 21, vượt qua các nền kinh tế trong khu vực ASEAN, lọt nhóm 25 nền kinh tế lớn nhất thế giới. Tốc độ tăng GDP hằng năm dự báo trung bình đạt 6,7% trong giai đoạn 2024 - 2028. Theo dự báo của IMF, ngày 27/9/2023, dự trữ ngoại hối năm 2024 đạt 110,50 tỷ USD.Với ưu thế dân số đông và trẻ, Việt Nam có cơ hội vượt qua hầu hết các nước trong ASEAN về kinh tế và trở thành quốc gia có thu nhập cao năm 2045.
Nhưng, như thế là chưa xứng đáng với vị thế, tiềm năng và sức mạnh của hơn 100 triêu đồng bào. Nguy cơ tụt hậu xa hơn về kinh tế vẫn đang hiện hữu trong khi kỷ nguyên thông tin, kỷ nguyên số, kỷ nguyên xanh toàn cầu là sức ép mới đang thách thức Việt Nam phát triển.
Dự báo giai đoạn 2026-2030, Việt Nam phải đạt mức bình quân GDP theo đầu người khoảng 7.500 - 8.000 USD vào năm 2030, với sự đóng góp tương xứng của kinh tế số, TFP, ICOR, năng suất lao động, tỷ lệ đô thị hóa và phát triển môi trường… Và, giai đoạn 2030 - 2045, với mục tiêu bình quân 18.000 USD tính theo đầu người đòi hỏi rất quyết liệt về tốc độ tang trưởng, chất lượng phát triển tăng và song hành với các chỉ tiêu khác (tuổi thọ trung bình, môi trường kinh tế, xã hội, chỉ số GINI, chỉ số phát triển môi trường sinh thái...) phải đạt bước phát triển mới cả về quy mô và chất lượng của sự phát triển trong 20 năm tới.
Thách thức bao trùm trước mắt tới năm 2030, phải giữ vững nhịp độ tăng trưởng bền vững từ 7-7,5%/ năm. Đồng thời, hoá giải nguy cơ giữa tụt hậu, phát triển chậm chạp, rơi vào bẫy thu nhập trung bình với thể chế lạc hậu, kìm trói năng lực và tiềm năng quốc gia; giữa yêu cầu trong sạch hoá bộ máy và cán bộ,…; giữa yêu cầu phát triển tốc độ cao với bẫy thu nhập trung bình; giữa phát triển kinh tế, xã hội bền vững với vấn nạn ô nhiễm môi trường ngày càng nặng nề; giữa thách thức, đe dọa chủ quyền, quyền chủ quyền với khả năng giữ vững và phát triển các cục diện thế giới có lợi cho đất nước…
Trong bối cảnh mới của thời đại, trước sứ mệnh mới, càng đòi hỏi Đảng ta không ngừngmởtầm nhìn chiến lược mới, với mục tiêu mới, bằng sự chuẩn bị toàn vẹn thực lực mới và hành động với phương lược mới nhằm đổi mới mạnh mẽ, sáng tạo hơn nữa, với gia tốc phát triển mới 20 năm, trong tầm nhìn năm 2045.
Chúng ta không thể không chuẩn bị tầm nhìn và thực lực, tư tưởng và tâm lý,năm 2026 tiến vào kỷ nguyên mới, với tầm nhìn mục tiêu: Năm 2030 là nước đang phát triển, có công nghiệp hiện đại, thu nhập trung bình cao; và năm 2045, trở thành nước phát triển, có thu nhập cao.
Dân tộc hành động bằng danh dự thiêng liêng và trách nhiệm vĩ đại Kỷ nguyên mới
Lịch sử đang thách thức và hối thúc Việt Nam trỗi dậy!
Hoặc thúc thủ và tụt hậu hoặc hành động để tiến lên!
Thay mặt Trung ương Đảng và đất nước, Tổng Bí thư Tô Lâm yêu cầu: “Tìm con đường ngắn nhất đưa đất nước bước vào kỷ nguyên mới”.
Không có lựa chọn nào khác!
Vì, đó là phương thức phát triển tất yếu Việt Nam phồn vinh trong tầm nhìn năm 2045.
Nhìn tổng thể, đây là thời kỳ mới của công cuộc đổi mới toàn diện, đồng bộ thách thức mọi giới hạn phát triển bằng tầm viễn kiến chiến lược mới, với nghệ thuật xử lý thời cơ; bằng cải cách hệ thống bộ máy và vận hành bằng cơ chế phù hợp, trung tâm là kiểm soát và cân bằng quyền lực thông qua hệ thể chế đồng bộ, phù hợp và hiệu quả ở tất cả các phương diện (chính trị, kinh tế, xã hội…), đối với mọi tổ chức của hệ thống chính trị (Đảng, Nhà nước, Mặt Trận Tổ quốc và các đoàn thể), ở mọi quy mô, cấp độ và mỗi con người; bằng phương thức mới tập hợp lực lượng đông đảo; bằng động lực phát triển mới với hệ chính sách thực thi tổng thể, phù hợp, thống nhất, đồng bộ và đủ mạnh… nhằm tạo ra tốc độ phát triển vượt bậc và toàn diện với quy mô và chất lượng mới, trong sự phát triển của thế giới, tầm nhìn năm 2045.
Diễn đạt một cách hình ảnh, Kỷ nguyên mới là kỷ nguyên thách thức và hoá giải mọi giới hạn phát triển,bằng nắm lấy thời cơ, xuất phát từ chính mình, với bản lĩnh tự tôn, tự trọng, tự cường và hành động quyết liệt, không thể rụt rè, do dự hay chờ đợi, cầu toàn, vì sự hùng cường và danh dự đất nước. Nó đòi hỏi về nghệ thuật xử lý thời và thế, mở tầm viễn kiến chiến lược, hoạch định quyết sách chính trị đúng đắn, tập hợp lực lượng đông đảo, tìm tòi hệ giải pháp thực thi phù hợp, đồng bộ và đủ mạnh, tạo ra tốc độ phát triển vượt bậc của đất nước trong sự phát triển của thế giới.
Lịch sử và thời gian không chờ đợi!
Hoặc là bây giờ hoặc khó có thể bao giờ!
Hơn bao giờ hết, lúc này, thời cơ chính là lực lượng.
Và, thời gian phát triển rút ngắn là lực lượng.
Kiên định và hiện thực hóa độc lập, sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lênin, dưới tên gọi tư tưởng Hồ Chí Minh là nguồn gốc và bài học lịch sử vô giá của Đảng ta. Đó cũng là lẽ sống còn, là quyết tâm chính trị không gì lay chuyển của Đảng ta; là nhân tố căn bản của bản lĩnh Việt Nam, của triết lý phát triển bền vững và nhân văn của dân tộc ta, trong thời đại ngày nay.
Trung thành, phát triển độc lập, sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh phải bằng sức mạnh hiện thực hoá đường lối chính trị, bằng pháp chế, bằng hệ thể chế khơi dậy và giải phóng mọi tiềm năng, mọi tiềm lực. Đó là thước đo sức sống và sự thuyết phục của chủ nghĩa Mác - Lênin, ở Việt Nam, dưới tên gọi Hồ Chí Minh.
Phải nắm lấy phương pháp luận cách mạng và khoa học; chủ động bác bỏ những luận điệu và thủ đoạn làm vấy bẩn chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh nhằm hoá giải những thách thức phát triển.
Đó là con đường phát triển và tự bảo vệ nền tảng tư tưởng và lý luận đổi mới; là con đường tất yếu của công cuộc đổi mới và danh dự dân tộc.
Đó chính là linh hồn triết lý phát triển Việt Nam thời đại mới.
Vì thế,hơn bao giờ hết, cần hai chữ: Bất biến!
Đất nước không trỗi dậy không thể trở thành một cường quốc kinh tế. Phải lấy phát triển kinh tế là nhiệm vụ trung tâm, xây dựng nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, phát huy tốt nội lực, thâu thái mọi nguồn ngoại lực phát triển lực lượng sản xuất với công nghệ hiện đại: kinh tế số chiếm 30% GDP cùng kinh tế xanh, kinh tế tuần hoàn… không chỉ về quy mô, tốc độ mà cả về chiều sâu và quan hệ sản xuất mở đường phù hợp, trọng tâm là đổi mới cơ chế quản trị và vận hành nền kinh tế, xã hội với hệ thể chế giải phóng có thể và hiệu quả làm “cửa mở” tăng tốc. Đồng thời, đổi mới, phát triển văn hoá, xã hội và bảo đảm công bằng, công minh, với trung tâm là phát triển con người.
Phải xây dựng triết lý của sự phát triển bền vững, nhân văn bằng hệ thống thể chế hiện thực với cơ chế vận hành đồng bộ, thống nhất và phù hợp trên tất cả các phương diện và thật sự phải là cương lĩnh hành động.
Phải chọn con đường phát triển rút ngắn đúng đắn và phù hợp, bằng cách đi thẳng vào khoa học công nghệ hiện đại để đột phá phát triển lực lượng sản xuất và lường trước nguy cơ trở thành nạn nhân của chính nó - con đường tất yếu, ngắn nhất và phù hợp trong tầm nhìn 2045.
Mọi sự phát triển quốc gia phải xoay chung quanh con người, chứ không phải ngược lại; đề phòng và hoá giải những nguy cơ phản phát triển. Cấp bách cải cách, sửa sang toàn diện nền giáo dục và đổi mới triết lý giáo dục - đào tạo mang tầm chiến lược. Chủ động, tích cực hội nhập và cân bằng các mối bang giao quốc tế là động lực quan trọng, tăng cường sức mạnh phát triển quốc gia.
Vì thế,hơn hết lúc nào, cần vun đắp một chữ: Tầm!
Thời gian là lực lượng. Và, thời cơ là siêu lực lượng.
Dân tộc không thể vươn mình khi thiếu hệ thống hạ tầng chiến lược hiện đại mang tầm chỉnh thể hệ thống: hạ tầng công nghệ thông tin, đường sắt cao tốc, đường bộ cao tốc, hệ sân bay, cầu cảng chiến lược phù hợp… phát huy lợi thế vị thế địa - tự nhiên và địa - kinh tế. Đó là hệ huyết mạch căn bản phát triển quốc gia. Không vượt khỏi những “đầm lầy thể chế”, không có “đường băng” hạ tầng chiến lược không thể có bất cứ cuộc vươn mình nào như mong đợi.
Tổ quốc không thể trỗi dậy nếu không đột phá đổi mới ngang tầm về thể chếgiải phóng tối đa mọi năng lực và nguồn lực phát triển cân bằng, với tốc độ cao, bảo đảm phát triển kinh tế song hành với đổi mới chính trị hài hoà với phát triển nền văn hóa với hệ giá trị con người Kỷ nguyên mới.Và, càng không thể nắm lấy pháp quyền khi hệ thống thể chế giải phóng với rường cột là luật pháp khập khiễng đặt trong tay những hệ thống bộ máy khấp khểnh, nặng nề, yếu đuối, lại bị khuynh loát bởi các tệ nạn tham nhũng, lợi ích nhóm, cục bộ... Dự báo, hoá giải các “bẫy thu nhập trung bình”, “bẫy nợ”, “bẫy nghèo mới” - nguy cơ biến dân tộc thành nạn nhân, thậm chí thành nô lệ cho người khác…
Đất nước không thể cất cánh khi phải gồng gánh một hệ thống bộ máy vừa song trùng nặng nề, vừa nhiều tầng nấc, nhiều đầu mối “đuôi nặng hơn đầu”, tiêu tốn hơn 70% GDP, lại ủ chứa nhiều chứng bệnh “chết người”.
Vì thế, không thể không tinh giản theo hai cấp độ: cơ cấu lại hệ thống tổng thể nhằm giảm đầu mối và quy mô song hành cơ cấu lại bên trong mỗi nhân tố của hệ thống để giảm sự “vừa thừa vừa tác hoạ”. Đảng không cơ cấu lại hệ thống đảng đồng thời cơ cấu lại bên trong mỗi bộ máy theo chức năng, nhiệm vụ nhất định không thể “hoá thân” trong hệ thống chính trị bằng phương thức lãnh đạo, cầm quyền phù hợp và hiện đại. Nhà nước không cải cách quy mô hệ thống hành pháp cùng với tái cấu trúc bên trong mỗi bộ máy và phương thức hoạt động của Nhà nước, nhất là dọn sạch những “lô cốt” quan liêu, tham nhũng, lãng phí đủ loại, nhất định không có “nhà nước nhỏ” mạnh mẽ thực thi quản trị hiệu quả “xã hội lớn” trên nền tảng pháp luật thống nhất.
Nói khái lược, nếu không soát xét tổng thể và cấu trúc lại các bộ máy của hệ thống chính trị, trước hết là bộ máy của Đảng và bộ máy hành pháp theo hướng không song trùng, không trung gian, không cơ học thuần tuý khi lượng hoá đầu mối của toàn hệ thống; đồng thời, cấu trúc lại từ bên trong mỗi bộ máy trên cơ sở định rõ chức năng, nhiệm vụ theo hướng hội tụ đa ngành, đa chức năng, cá thể hoá trách nhiệm trong chỉnh thể hệ thống; tinh gọn, tinh nhuệ, liên thông và hiện đại trong mỗi bộ máy thì nhất định không có sự tinh giản nào như mong muốn; và, càng nhất định không có bộ máy nào phù hợp với đòi hỏi của thực tiễn. Đổi mới hệ thống chính quyền địa phương theo hướng sắp xếp và giảm đầu mối các tỉnh, thành phố, quận, huyện và tương đương theo tiêu chí không gian tương đồng hệ giá trị kinh tế, xã hội và văn hoá gắn với hệ thống hạ tầng giao thông chiến lược.
Trong tổng thể, đến lượt mình, mỗi thành viên, theo chức năng, nhiệm vụ, tái cấu trúc đội ngũ theo hướng tinh gọn hoá, trí thức hoá, trách nhiệm hoá và đo lường hiệu quả quản trị của từng bộ máy. Đột phá mạnh mẽ chiến lược phát triển nhân tài: chính trị gia, chiến lược gia, kỹ trị gia và doanh gia xứng đáng; trong sạch hoá, văn hoá hoá đội ngũ bằng hoàn thiện nền pháp chế và định vị công vụ; bằng cá thể hoá trách nhiệm và thể chế kiểm soát quyền lực; bằng thể chế bảo đảm quản trị quốc gia hành chính với phát triển đạo đức và văn hoá; bằng đo lường trách nhiệm và hiệu quả công vụ, thông qua khảo khoá định kỳ và bất thường; bằng tuyển trạch qua mọi con đường, trước hết bằng thi tuyển, tiến tuyển, bằng cải cách chế độ đối đãi xứng đáng và kỷ luật nghiêm khắc, nếu không muốn rơi vào trì trệ, hủ bại… Luật hoá và thực thi cơ chế tuyển chọn và sử dụng nhân tài mang tầm chiến lược. Không có đội ngũ hiền tài xứng đáng nhất định không có Kỷ nguyên mới như mong đợi.
Do đó, về phương thức hoạt động, Nhà nước nắm lấy quản trị bởi pháp luật và đạo đức mang tầm kiến tạo và phát triển thay vì chỉ bằng mệnh lệnh và can thiệp chủ quan (lại chưa hoàn thiện); chuyển từ quản lý hành chính, khuôn theo lãnh thổ sang phân cấp, phân quyền, trách nhiệm và phụng sự, với đột phá cải cách toàn diện thể chế nền hành chính quốc gia.
Quốc hội không thể mạnh mẽ nếu không chuyển từ kiêm nhiệm sang chuyên nghiệp hóa; chuyển từ báo cáo sang giải trình minh bạch; chuyển từ diễn giải, độc thoại sang chất vấn, đối thoại, tranh luận, phản biện; chuyển từ trách nhiệm tập thể chung chung, khó định lượng sang cá thể hóa trách nhiệm cơ quan trình và tuổi thọ của luật…Việc xây dựng và ban hành luật pháp phải chấm dứt tình trạng “vừa soạn thảo vừa thực thi” luật pháp - mầm mống của "lợi ích nhóm" và các nhóm lợi ích trong công tác lập pháp, tạo nên sự cát cứ hoặc khoanh vùng pháp luật, phá vỡ tính chỉnh thể và quyền uy của pháp luật. Để quản trị tốt quốc gia, Chính phủ chuyển từ tư duy quản trị sang tư duy phục vụ Nhân dân, đặc biệt việc hiện thực hoá pháp luật và ban hành chính sách phải nhằm phát triển thể chế, công phá lợi ích cục bộ, lấp kín sơ hở về chính sách, ngăn chặn nạn lạm dụng quyền lực công để mưu lợi riêng, phá vỡ tính thống nhất của pháp luật. Không có và không vì Nhân dân, mọi bộ máy sẽ trở nên cục bộ, bản vị, thoái bộ, tự hủ bại và nguy cơ cản trở, thậm chí làm suy tàn đất nước.
Gìn giữ và phát huydân chủ - kỷ luật - đoàn kết thống nhất trong mỗi bộ máy của Đảng và toàn hệ thống chính trị.
Không cuộc cách mạng hay cải cách nào không khó khăn, thậm chí cả bất trắc và hy sinh.
Vì thế, hơn hết lúc nào, cần quyền biến một chữ: Dũng!
Trong thế giới biến động khôn lường, trước trọng sự và thách thức mới mẻ, nếu không ổn định không thể đẩy nhanh tốc độ tăng trưởng kinh tế; không yên dân không thể phát triển xã hội vững bền; không đột phá phát triển khoa học công nghệ càng không thể đổi mới lực lượng sản xuất để tăng tốc phát triển.
Song hành với phát triển kinh tế, phải phát triển đồng bộ và hiệu quả văn hóa - xã hội. Văn hóa - xã hội phải phục vụ phát triển kinh tế và ổn định xã hội; đến lượt nó, kinh tế phải trực tiếp bảo đảm giữ vững chính trị, quốc phòng, an ninh, xã hội ổn định tổng thể và hoài hòa, với tinh thần chủ đạo tự tôn, tự trọng, tự lực và tự cường.Không có nền giáo dục ngang tầm không có liêm sỉ mỗi người, không có Quốc sỉ, càng không có Quốc thể xứng đáng. Không có đội ngũ nhân lực ngang tầm rốt cục dân tộc nguy cơ chỉ làm thuê rẻ mạt, sẽ lẽo đẽo đi sau người khác và Kỷ nguyên mới rất khó thành công.
Muốn đi xa và vững chắc, phải đại đoàn kết toàn dân tộc; nâng cao dân trí; cổ vũ và đồng hành các doanh nghiệp tiên phong hội nhập; sức mạnh, danh dự và uy tín quốc gia phải là điểm tương đồng căn bản để phát triển đồng thuận xã hội; nâng tầm các dân tộc anh emlàm chủ ngôi nhà quốc gia, tôn vinh sự bình đẳng các tôn giáo, dân tộc và người nước ngoài vì Việt Nam... hướng tới hạnh phúc của Nhân dân… Cùng với tăng cường quốc phòng chủ động, vững mạnh, phải giữ gìn an ninh quốc gia, trên nền móng thế trận lòng dân.
Vì thế, hơn hết lúc nào, cần giữ vững một chữ: Đồng!
Theo quy mô và tốc độ đổi mới, Đảng phải là tổ chức tinh hoa trí tuệ của người lãnh đạo, cầm quyền. Ngay từ hôm nay, đẩy nhanh tốc độ soát xét mô hình “lưỡng đầu chế” với “song trùng trực thuộc”, nhiều tầng nấc trung gian và hệ thống “nhìn lên trên và chờ đợi” không minh định trách nhiệm để kiến lập mô hình “nhất nguyên chế” với ba cấp (sách lược trước mắt) và tất cả “nhìn xuống dưới để hành động” một cách trực tiếp, phù hợp và cụ thể nhằm xoá sự yếm thế, bất lực “không quản được thì cấm” một cách vô lối, vô pháp.
Đồng thời, thanh lọc, cấu trúc lại và nâng cao chất lượng đội ngũđảng viên, cán bộ ngang tầm theo hướng trí thức hoá “thà ít mà tốt”, với trung tâm là nâng cao quyền, trách nhiệm và kiểm soát quyền lực của bộ máy và người đứng đầu làm rường cột đổi mới phương thức lãnh đạo, cầm quyền một cách đạo đức, văn minh. Không giữ gìn và đề cao liêm chính bằng thiết chế, không kiểm soát, ngăn chặn nạn tham nhũng trong nhiều bộ mặt, lãng phí dưới mọi biến thái, tiêu cực đủ loại, nhất là không kiên quyết phá bỏ những “ổ mối”, cắt bỏ “cục bướu”, “khối u ác tính” trong các bộ máy của hệ thống chính trị nhất định không có bất cứ sự phát triển mong muốn nào, thậm chí nguy cơ lâm vào hủ bại.
Vì, cái làm chìm con thuyền không phải nước ở đại dương mà là nước ở ngay trong chính con thuyền.
Tổng kết và phát triển các quy luật lãnh đạo, cầm quyền song hành kiến tạo đội ngũ chính trị gia - chiến lược gia - kỹ trị trị gia - doanh gia thật sự ngang tầm Kỷ nguyên mới. Định vị vai trò, chức năng, nhiệm vụ của Đảng và mối quan hệ giữa Đảng với Nhà nước và toàn hệ thống chính trị hoạt động trong khuôn khổ của pháp luật; giữ vững vị trí thượng tôn và uy nghiêm của luật pháp. Cần nắm chắc pháp luật để lãnh đạo, cầm quyền, bảo đảm song hành giữa đức trị và pháp trị, phát triển văn minh và đạo đức của Đảng. Tiên phong đổi mới thể chế bầu cử, bảo vệ liêm chính, trung tâm là thể chế kiểm soát quyền lực.
Tôn trọng và giải quyết mọi nguyện vọng và nhu cầu chính đáng của Nhân dân; ngăn chặn và trừng trị những gì làm tổn hại Nhân dân và chế độ. Nhân dân thật sự là chủ thể quản trị quốc gia bằng pháp luật, bằng cơ chế và thể chế tương thích trên nền tảng đạo lý.
Không có Nhân dân không thể thành công Kỷ nguyên mới!
Vì thế, hơn hết lúc nào, cần toả rộng một chữ: Nhân!
Bản chất của các mối quan hệ quốc tế là trao đổi giá trị. Chúng ta phải tự mình hùng mạnh và lợi ích của đất nước là tối thượng thiêng liêng. Để tích lũy nội lực, càng phải chủ động, tích cực hội nhập quốc tế một cách tự chủ và sáng tạo. Mọi quyết định và giao hảo không chỉ kết tinh và thể hiện bản lĩnh, sự độc lập, tự chủ mà thật uyển chuyển, linh hoạt, nhân văn, thủy chung trong đa dạng hoá, đa phương hoá bằng lòng tin chiến lược và bảo đảm bằng thực lực đất nước.
Nương theo ngọn gió thời đại, khôn khéo phát triển sức mạnh quốc gia; cổ vũ tinh thần quốc dân và nhân lên lực lượng thời đại quyết giữ vững chủ quyền dân tộc, bảo vệ toàn vẹn lợi ích đất nước và tôn trọng lợi ích của tất cả các quốc gia, dân tộc khác. Cầu thị, học tập, chủ động tiếp thu, thâu hóa những tinh hoa văn minh phải là trách nhiệm quốc gia vì và cho sự phát triển của thế giới.
Đó là con đường phát triển tất yếu và hài hoà sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc với thâu hoá sức mạnh của nền văn minh nhân loại.
Và, vì thế, hơn hết lúc nào, cần giữ vững hai chữ: Hòa mục!
Mỗi người nếu chưa thể làm những điều vĩ đại thì, dù là những việc dù nhỏ, phải được làm bằng danh dự và trách nhiệm vĩ đại.
TS. Nhị Lê
Nguyên Phó Tổng Biên tập Tạp chí Cộng sản
(Bài đăng trên Bản tin Thông tin Báo cáo viên số tháng 01+02/2025)
