World Cup 2026: Khám phá các đại bản doanh đặc biệt
Từ những ngôi trường nội trú rợp bóng cây đến các khu nghỉ dưỡng tràn ngập ánh nắng, 48 đội tuyển đang dựng đại bản doanh trên khắp Bắc Mỹ với hy vọng có thể ở lại càng lâu càng tốt.
Theo phóng viên TTXVN tại Mỹ, thách thức khó khăn nhất của kỳ World Cup lớn nhất trong lịch sử bóng đá không phải là xác định 48 đội nào sẽ tham dự giải đấu, mà là tìm ra nơi để bố trí họ.
Từ những ngôi trường nội trú rợp bóng cây đến các khu nghỉ dưỡng tràn ngập ánh nắng, 48 đội tuyển đang dựng đại bản doanh trên khắp Bắc Mỹ với hy vọng có thể ở lại càng lâu càng tốt.
Giờ đây, khi cả thế giới bóng đá đổ về Mỹ, Canada và Mexico để thẽo dõi 104 trận và di chuyển khắp khu vực bằng hàng chục chuyến bay, các đội tuyển đang biến sân trường trung học thành sân tập, lưu trú tại ký túc xá đại học và khách sạn sang trọng, đồng thời đối mặt với cái nóng mùa Hè khắc nghiệt của nước Mỹ.
Sự đa dạng về điều kiện địa lý và khí hậu cũng tạo nên những trải nghiệm rất khác nhau cho các đội tuyển. Dựa trên Chỉ số Khí hậu nhiệt toàn cầu, thước đo mức độ ảnh hưởng của điều kiện thời tiết đến sự thoải mái của cơ thể con người, đại bản doanh của Cộng hòa Dân chủ Congo tại Houston sẽ có khí hậu khắc nghiệt nhất trong số các đại bản doanh của World Cup năm nay. Với mức 83/100, Houston còn vượt cả Boca Raton (Florida) và Playa del Carmen (Mexico) về mức độ oi bức.
Trái ngược với điều kiện thời tiết khắc nghiệt ở Houston là sự sang trọng mà một số đội tuyển hàng đầu lựa chọn. Vừa đáp chuyến bay từ Paris, đội tuyển Pháp dĩ nhiên không chấp nhận bất cứ điều gì kém hơn chỗ ở tiêu chuẩn 5 sao.
Les Bleus sẽ tận hưởng bữa sáng buffet và những tấm thảm sang trọng tại khách sạn Four Seasons ở Boston. Và họ dự định lưu trú dài ngày, bởi Pháp là một trong những ứng cử viên hàng đầu cho chức vô địch.
Bên cạnh yếu tố tiện nghi, vị trí địa lý cũng đóng vai trò quan trọng trong việc lựa chọn đại bản doanh.
Nhờ vị trí nằm giữa “xứ sở cờ hoa” và hệ thống cơ sở huấn luyện bóng đá chất lượng cao, 4 đại bản doanh tại Kansas City - thành phố được mệnh danh là “Thủ đô bóng đá của nước Mỹ” - đã nhanh chóng được các đội mạnh lựa chọn.
Với quyền ưu tiên dành cho các đội có thứ hạng FIFA cao hơn, Argentina, Anh và Hà Lan đã chọn địa điểm từ rất sớm. Algeria cũng quyết định tập luyện tại Lawrence, bang Kansas gần đó.
Tuy nhiên, không phải đội nào cũng có lợi thế về khoảng cách di chuyển. Bosnia và Herzegovina chưa giành vé dự World Cup khi lễ bốc thăm vòng bảng diễn ra.
Nhưng sau khi loại Italy để giành quyền tham dự, họ đã nhanh chóng chọn sân vận động của Real Salt Lake tại Utah làm đại bản doanh. Các địa điểm thi đấu của Bosnia và Herzegovina phân tán rộng nhất trong số các đội, với hai chuyến đến Bờ Tây và một chuyến đến Ontario, tổng cộng gần 7.500 dặm bay chỉ để hoàn thành các trận vòng bảng.
Một số lựa chọn khác lại gây bất ngờ cho người hâm mộ. Ít người nghĩ tới kịch bản “Tây Ban Nha ở Chattanooga,” nhưng điều đó đã trở thành hiện thực. La Roja chọn đóng quân tại Tennessee trong suốt giải đấu.
Đại bản doanh của họ là trường tư thục danh tiếng Baylor School với khuôn viên rộng 279 ha và bể bơi dài 50m. Nếu tài năng 18 tuổi Lamine Yamal học tại đây thay vì dự World Cup, học phí hằng năm sẽ vào khoảng 71.000 USD.
Trong khi đó, các đội chủ nhà hoặc đồng chủ nhà lại có nhiều thuận lợi hơn về mặt hậu cần. Đồng chủ nhà Mexico có lịch di chuyển khá nhẹ nhàng.
El Tri thi đấu cả 3 trận vòng bảng trên đất Mexico, trong đó có 2 trận tại sân Azteca huyền thoại, chỉ cách trung tâm huấn luyện của đội tuyển quốc gia ở phía Nam Mexico City vài km. Trận còn lại diễn ra tại Guadalajara, cách khoảng 280 dặm (450 km).
Đội tuyển Mỹ cũng đặt yếu tố thuận tiện lên hàng đầu khi lựa chọn nơi đóng quân. Các vận động viên Mỹ thường ví những chuyến thi đấu lớn là “chuyến công tác”, và điều đó đặc biệt đúng với đội tuyển nam của Mỹ.
Khi chọn Irvine, bang California, làm đại bản doanh, họ ưu tiên sự thuận tiện hơn là sự xa hoa, bởi nơi này gần sân SoFi và các địa điểm thi đấu ở Bờ Tây nước Mỹ.
Một lựa chọn khác là trung tâm huấn luyện mới trị giá 250 triệu USD của Liên đoàn bóng đá Mỹ gần Atlanta, nhưng do cả 3 trận vòng bảng đều diễn ra ở Bờ Tây, đội tuyển Mỹ đã chọn Irvine.
Nếu Mỹ chọn sự thực dụng thì Uruguay lại được xem là đội sở hữu đại bản doanh đáng mơ ước nhất giải đấu. Uruguay có thể không phải ứng cử viên số một cho chức vô địch, nhưng họ đã chiến thắng trong “cuộc đua đại bản doanh.”
Đội bóng Nam Mỹ chọn nghỉ Hè tại Playa del Carmen ở Mexico và chỉ rời bãi biển khi bước vào các trận gặp Saudi Arabia (Arập Xêút), Cabo Verde và Tây Ban Nha ở vòng bảng.
Ngoài các khu nghỉ dưỡng và khách sạn sang trọng, một số đội tuyển còn lựa chọn môi trường học đường làm nơi đóng quân. Croatia phải di chuyển đến Dallas, Toronto và Philadelphia cho các trận vòng bảng, nhưng sẽ hồi phục giữa các trận đấu tại trường nội trú Episcopal High School ở vùng ngoại ô Washington D.C.
Trong thời gian lưu trú, các cầu thủ có thể tận hưởng thư viện phong phú, thư giãn trong xưởng gốm thủ công hoặc thậm chí chuẩn bị hồ sơ vào các trường Ivy League.
Những lựa chọn đa dạng này phản ánh quy mô chưa từng có của World Cup 2026, đồng thời cho thấy sự chênh lệch đáng kể về điều kiện thi đấu và di chuyển giữa các đội.
FIFA cho biết khoảng cách di chuyển giữa đại bản doanh và các địa điểm thi đấu vòng bảng của từng đội dao động rất lớn.
Mexico chỉ phải di chuyển tổng cộng khoảng 922 km, trong khi Bosnia và Herzegovina phải bay gần 12.000 km cho 3 trận vòng bảng./.
