Huyền tích về bức tượng gỗ Phật Mẫu Man Nương

Trong dòng chảy lịch sử, tượng gỗ Phật Mẫu tại chùa Phúc Nghiêm không chỉ là một di vật nghệ thuật quý giá mà còn là chứng nhân của sự giao thoa văn hóa và sức sống lâu bền của tín ngưỡng Việt.

Nằm giữa vùng đất cổ Dâu-Luy Lâu, chùa Phúc Nghiêm (còn gọi là chùa Tổ) ở phường Song Liễu, tỉnh Bắc Ninh, từ lâu đã nổi tiếng với truyền thuyết về Phật Mẫu Man Nương. Đây là một trong những không gian tâm linh tiêu biểu của hệ thống chùa thờ Tứ Pháp vùng Dâu, bao gồm chùa Dâu, chùa Đậu, chùa Dàn và chùa Tướng - những trung tâm tín ngưỡng quan trọng bậc nhất trong lịch sử Phật giáo Việt Nam.

Chùa Phúc Nghiêm và sự tích Phật Mẫu Man Nương

Theo các tư liệu nghiên cứu, chùa Phúc Nghiêm được khởi dựng từ khoảng thế kỷ 2 sau Công nguyên, trải qua nhiều triều đại phong kiến đã được trùng tu, mở rộng với quy mô kiến trúc ngày càng hoàn chỉnh. Quần thể chùa hiện nay bao gồm nhiều hạng mục như Tam quan, Tam bảo hạ, Tam bảo thượng, nhà Tổ, nhà Mẫu, nhà Pháp đường, nhà Tăng xá, nhà Tiếp lễ, nhà khách cùng hai dãy hành lang và vườn tháp, tạo nên một quần thể hài hòa giữa kiến trúc Phật giáo truyền thống và không gian sinh hoạt tín ngưỡng cộng đồng.

Chùa Phúc Nghiêm không chỉ là nơi thờ tự mà còn là minh chứng sống động cho tiến trình hình thành và phát triển Phật giáo Việt Nam. Năm 2001, di tích này được công nhận là di tích quốc gia, khẳng định giá trị lịch sử, văn hóa và tôn giáo đặc biệt trong dòng chảy di sản dân tộc.

Chùa Phúc Nghiêm, nơi lưu giữ Tượng Phật bằng gỗ Mẫu Man Nương chùa Tổ. (Ảnh: Thanh Thương/TTXVN)

Chùa Phúc Nghiêm gắn với câu chuyện về Man Nương và thiền sư Khâu Đà La, người được cho là đã truyền bá Phật giáo vào vùng Luy Lâu thời kỳ đầu Công nguyên.

Man Nương, một cô gái nghèo hiền lành vào chùa tu học, đã trải qua một biến cố kỳ lạ, mang thai mà không rõ nguyên nhân. Dù bị hiểu lầm, bà vẫn giữ lòng trong sạch và tiếp tục con đường tu tập. Hành trình của bà, từ một cô gái nghèo trở thành một vị sư cụ được tôn kính, là minh chứng cho sức mạnh của đức tin và lòng kiên nhẫn. Phật mẫu Man Nương viên tịch tại Chùa Phúc Nghiêm (Chùa Tổ). Nhân dân tôn xưng bà là Phật Mẫu không chỉ vì bà đã “sinh ra” tảng đá linh thiêng, mà còn vì bà là người đã góp phần làm nên bốn ngôi chùa linh thiêng được coi là tiền thân của Tứ Pháp.

Phật Mẫu Man Nương cũng là mẹ của bốn pho tượng Phật nữ Tứ Pháp: Pháp Vân (Thần Mây), Pháp Vũ (Thần Mưa), Pháp Lôi (Thần Sấm) và Pháp Điện (Thần Chớp/Sét), được tạc từ thân cây Dung Thụ nơi bà gửi đứa con Phật. Về bản chất, Tứ Pháp là bốn hiện tượng thiên nhiên thiết yếu nhất với người làm nông nghiệp lúa nước: mây, mưa, sấm, chớp. Cả bốn đều là nữ thần, điều không có gì lạ trong một nền văn hóa đặt người mẹ làm trung tâm.

Từ sự dung hợp giữa tín ngưỡng bản địa thờ các hiện tượng tự nhiên và tư tưởng Phật giáo du nhập, hệ thống Tứ Pháp đã hình thành, trở thành một hiện tượng văn hóa-tôn giáo đặc sắc của người Việt cổ. Hệ thống Tứ Pháp bao gồm bốn ngôi chùa ở Bắc Ninh: Chùa Dâu thờ Pháp Vân, đồng thời là nơi thờ Thạch Quang Phật; Chùa Đậu thờ Pháp Vũ; Chùa Tướng thờ Pháp Lôi; và Chùa Dàn thờ Pháp Điện. Hàng năm, vào ngày mồng 8 tháng Tư âm lịch, các tượng Tứ Pháp từ ba làng Đậu, Tướng, Dàn được rước về Chùa Dâu gặp Pháp Vân, sau đó cùng về Chùa Tổ để thăm Mẹ Man Nương, tạo thành mối liên kết mẹ-con bền chặt.

Sự tồn tại và duy trì của Chùa Tổ (Phúc Nghiêm Tự) cùng quần thể Tứ Pháp cho thấy Phật Mẫu Man Nương là hình tượng trung tâm của tín ngưỡng Phật giáo bản địa sơ khai, biểu trưng cho sự hòa quyện giữa Phật giáo Ấn Độ với tín ngưỡng thờ Nữ thần và Thần Nông nghiệp của người Việt.

Tượng Phật Mẫu Man Nương - bảo vật gắn với chiều sâu lịch sử

Pho tượng tọa trên tòa sen có hình elip, gồm 3 lớp cánh sen, các cánh sen đều để trơn, nhọn đầu, vai cánh ôm tựa hình chóp. (Ảnh: Thanh Thương/TTXVN)

Trong không gian linh thiêng của chùa Phúc Nghiêm, pho tượng Phật Mẫu Man Nương bằng gỗ là hiện vật có giá trị đặc biệt tiêu biểu, được tạo tác vào thế kỷ 18 thời Lê Trung Hưng. Tượng thuộc loại hình điêu khắc tượng tròn, thể hiện tư thế tọa thiền trên tòa sen, mang phong cách nghệ thuật giản dị nhưng giàu tính biểu tượng.

Bề mặt tượng được phủ lớp sơn son màu đỏ sẫm, không trang trí hoa văn cầu kỳ, song lại toát lên vẻ đẹp thanh thoát, trang nghiêm và nữ tính. Hình tượng Man Nương được khắc họa như một người phụ nữ ở độ tuổi viên mãn, khỏe khoắn, thể hiện sức sống nội tâm và sự hòa hợp giữa con người với thiên nhiên. Tòa sen bên dưới được tạo hình elip, gồm ba lớp cánh sen mềm mại, gợi liên tưởng đến triết lý Phật giáo về sự khai mở của giác ngộ-khi “hạt sen” bên trong tâm thức con người nở hoa Phật tính.

Trải qua thời gian dài, bề mặt tượng và tòa sen đã xuất hiện một số dấu hiệu nứt, bong tróc sơn, nhưng theo đánh giá của các nhà nghiên cứu văn hóa, hiện vật vẫn giữ được tính nguyên gốc, toàn vẹn và xác thực cao. Đây là một trong những yếu tố quan trọng giúp pho tượng được công nhận là bảo vật có giá trị đặc biệt về lịch sử và nghệ thuật.

Pho tượng có niên đại thế kỷ 18, đến nay vẫn còn khá nguyên vẹn. (Ảnh: Thanh Thương/TTXVN)

Không chỉ mang ý nghĩa tôn giáo, tượng Phật Mẫu Man Nương còn phản ánh sự giao thoa văn hóa sâu sắc. Các yếu tố tạo hình cho thấy ảnh hưởng từ nghệ thuật điêu khắc Ấn Độ và Khmer, song đã được Việt hóa rõ nét thông qua tư duy thẩm mỹ và tín ngưỡng bản địa. Chính sự tiếp biến này đã tạo nên một phong cách nghệ thuật riêng, góp phần làm phong phú kho tàng di sản văn hóa dân tộc.

Các nhà nghiên cứu đánh giá rằng hệ thống tượng Tứ Pháp vùng Dâu-Luy Lâu nói chung và tượng Phật Mẫu Man Nương nói riêng là sản phẩm nghệ thuật tôn giáo và là tư liệu quan trọng giúp nghiên cứu quá trình du nhập và bản địa hóa Phật giáo ở Việt Nam. Đây cũng là minh chứng cho việc người Việt cổ đã tiếp nhận Phật giáo một cách chọn lọc, dung hòa với tín ngưỡng nông nghiệp truyền thống thờ mây, mưa, sấm, chớp-những yếu tố gắn liền với đời sống sản xuất.

Hình tượng Phật Mẫu Man Nương vì thế không chỉ là một nhân vật trong truyền thuyết, mà còn là biểu tượng của khát vọng mưa thuận gió hòa, mùa màng no đủ của cư dân nông nghiệp. Đồng thời, đó cũng là sự kết tinh của tư tưởng nhân văn. Đồng thời, đó cũng là sự kết tinh của tư tưởng nhân văn, lòng từ bi và tinh thần hướng thiện đã ăn sâu vào đời sống văn hóa người Việt qua nhiều thế kỷ.

Bảo tồn di sản và lan tỏa giá trị văn hóa Tứ Pháp

Hiện nay, tượng Phật Mẫu Man Nương được an vị tại trung tâm thượng điện chùa Phúc Nghiêm, trở thành điểm tựa tinh thần quan trọng của cộng đồng Phật tử và người dân địa phương. Không gian chùa vẫn giữ được vẻ thanh tịnh, cổ kính, là nơi gửi gắm ước vọng về cuộc sống bình an, mùa màng thuận lợi và xã hội ấm no.

Lễ công bố Quyết định và đón nhận Bằng công nhận Bảo vật Quốc gia đối với tượng Phật Mẫu Man Nương. (Ảnh: Thanh Thương/TTXVN)

Theo các nhà quản lý văn hóa địa phương, việc pho tượng được công nhận là Bảo vật quốc gia không chỉ là sự ghi nhận về mặt giá trị lịch sử-nghệ thuật, mà còn là động lực quan trọng trong công tác bảo tồn di sản. Đây là cơ sở để tăng cường các biện pháp bảo vệ hiện vật, ứng dụng công nghệ số trong kiểm kê, tư liệu hóa, đồng thời đẩy mạnh hoạt động giới thiệu, quảng bá di sản đến công chúng trong và ngoài nước.

Chính quyền địa phương cùng nhà chùa cũng đang phối hợp xây dựng kế hoạch bảo tồn tổng thể, gắn di tích chùa Phúc Nghiêm với phát triển du lịch văn hóa-tâm linh của vùng Dâu-Luy Lâu. Việc này không chỉ giúp lan tỏa giá trị lịch sử của hệ thống Tứ Pháp mà còn góp phần thúc đẩy phát triển kinh tế-xã hội địa phương theo hướng bền vững.

Bên cạnh đó, công tác nghiên cứu chuyên sâu về tượng Phật Mẫu Man Nương và hệ thống tín ngưỡng Tứ Pháp tiếp tục được chú trọng nhằm làm rõ hơn vai trò của vùng Luy Lâu trong lịch sử Phật giáo Việt Nam. Nhiều học giả cho rằng đây có thể là một trong những trung tâm Phật giáo sớm nhất của khu vực Đông Á và Đông Nam Á, nơi hội tụ và lan tỏa những giá trị tôn giáo, văn hóa đặc sắc.

Từ một truyền thuyết dân gian, hình tượng Phật Mẫu Man Nương đã trở thành biểu tượng văn hóa mang tính bền vững, phản ánh khát vọng nhân sinh của cư dân nông nghiệp Việt Nam: mưa thuận gió hòa, cuộc sống an lành và hướng thiện. Trong dòng chảy lịch sử, pho tượng gỗ tại chùa Phúc Nghiêm không chỉ là một di vật nghệ thuật quý giá mà còn là chứng nhân của sự giao thoa văn hóa và sức sống lâu bền của tín ngưỡng Việt.

Ngày nay, giữa không gian trầm mặc của vùng đất Dâu-Luy Lâu, chùa Phúc Nghiêm và tượng Phật Mẫu Man Nương vẫn tiếp tục giữ vai trò như một “mạch nguồn” văn hóa, được gìn giữ, trao truyền và lan tỏa như một minh chứng sống động cho sức sống bền bỉ của di sản văn hóa kết nối quá khứ với hiện tại, góp phần làm giàu thêm bản sắc di sản Việt Nam trong thời kỳ hội nhập./.

(Vietnam+)