Hội họa, điêu khắc và văn chương gặp nhau trong lòng phố cổ Hà Nội

Nhà điêu khắc Đinh Công Đạt và nhà văn Nguyễn Trương Quý gặp nhau trong một triển lãm ngắn ngày, đủ để chia sẻ với khán giả về sự biến đổi nhưng không hề đứt gãy trên hành trình nghệ thuật của mình.

Nhà điêu khắc Đinh Công Đạt và nhà văn Trương Quý trong không gian triển lãm . (Ảnh: BTC)

Từ nay đến hết ngày 10/4 tại Hội quán Phúc Kiến (địa chỉ 40 Lãn Ông, Hoàn Kiếm, Hà Nội) trưng bày triển lãm "Hai Ba Bốn," mang đến loạt tranh của nhà điêu khắc Đinh Công Đạt và nhà văn, nhà nghiên cứu Trương Quý.

Triển lãm ra đời từ sự ngẫu hứng của hai nghệ sỹ, nhưng chung cảm hứng về sự đổi mới sau một hành trình lao động. Hai nghệ sỹ đi tìm tòi về mình bên ngoài vùng an toàn quen thuộc.

"Hai Ba Bốn" là nhịp đếm, đại diện cho những lao động sau bước đi đầu tiên (Một). Ở đó có sự hào hứng, nghiêm túc và chiêm nghiệm sau hàng chục năm suy tư và lao động nghệ thuật.

Nhà điêu khắc Đinh Công Đạt (người trong giới hay gọi là"Đạt rồ") là tên tuổi quen thuộc trong lĩnh vực của mình. Ông vốn không xa lạ với hội họa sơn mài vì đã có hàng chục năm sống bằng nghề.

Tuy thế chỉ khoảng 5 năm trước, ông mới thực sự vẽ để thỏa niềm yêu cho riêng mình. Chọn bắt đầu mới với sơn dầu, ông rèn luyện nghiêm túc như một sinh viên, học và luyện từ dựng hình, màu sắc đến sáng tối... có những ngày luyện tập ở xưởng tới "như chết trôi" mới về.

"Tôi không ngờ vẽ để thỏa mãn niềm yêu của bản thân lại khó vậy. Nghệ thuật hay vẽ tranh không có sự ưu ái nào, kể cả với những tên tuổi đã được xác định hay những người được cho là thông tuệ. Nó khắc nghiệt nhưng bình đẳng," nghệ sỹ nhận xét.

Nhà văn Nguyễn Trương Quý thì nổi tiếng với các nghiên cứu và sách viết về Hà Nội, có thể kể đến như "Triệu dấu chân qua những cửa ô," "Hà Nội bảo thế là thường" hay "Xe máy tiếu ngạo"...

Hội họa tuy khác thế giới với chữ nghĩa. Nhưng qua tranh Trương Quý, hai thế giới gặp nhau trong tư duy sáng tạo và sự kết nối với quá khứ, di sản.

Nghệ sỹ đặt những tĩnh vật thời La Mã vào bổi cảnh hiện đại, nhằm "đắp" chất liệu đời thường ấy vào những hư hại và nứt vỡ trên những "hóa thạch cổ đại" và tạo đối thoại mới.

"Để thoát ly sự diễn giải và chỉ còn cảm xúc, phải trải qua quá trình tự thay đổi chính mình. Đôi khi như người lăn tảng đá lên dốc, phần thưởng có thể ở đỉnh mà người ta không thôi tiến lên, việc vẽ đem lại niềm vui, khả năng cao là phù du, giữa đời sống," anh chiêm nghiệm.

65 tác phẩm sơn dầu, acrylic, theo nhà nghiên cứu Phạm Minh Quân là cuộc hạnh ngộ ấn tượng về mặt thị giác. Đây đồng thời là đối thoại giữa những câu chuyện cá nhân, ký ức và câu chuyện cuộc sống mà ở đó, mỗi du khách sẽ tự có những cảm xúc và diễn giải cho riêng mình.

(Ảnh: Ban tổ chức)

"Triển lãm đặt tại một không gian xưa cũ còn nguyên vẹn, nằm tĩnh lặng trong lòng phố cổ Hà Nội. Đến với 'Hai Ba Bốn' cũng là một dịp khám phá bóng dáng cũ của một đời sống còn có thể gợi lại hình dung nhiều cảm xúc với hôm nay," ban tổ chức bày tỏ./.

(Vietnam+)