'Gặp lại' Xuân Quỳnh-Lưu Quang Vũ trong ký ức xúc động của những người con
Trong hồi ức của những người con, khán giả được gặp lại họ ở một góc nhìn khác. Phía sau ánh đèn sân khấu, phía sau những bài thơ, họ đã sống cuộc đời bình dị như bao người.
Ngày 29/8, tại Hà Nội, Nhà xuất bản Kim Đồng tổ chức buổi giao lưu “Xuân Quỳnh cùng tình yêu ở lại” nhân kỷ niệm 38 năm ngày mất của gia đình nhà viết kịch Lưu Quang Vũ, nhà thơ Xuân Quỳnh và con trai Lưu Quỳnh Thơ (29/8/1988-29/8/2026).
Chương trình có sự tham dự của anh Lưu Tuấn Anh (con trai nhà thơ Xuân Quỳnh và nghệ sỹ Lưu Tuấn) cùng nhà báo Lưu Minh Vũ (con trai nhà viết kịch Lưu Quang Vũ và nghệ sỹ Tố Uyên).
Nhà thơ Xuân Quỳnh và nhà viết kịch Lưu Quang Vũ là những tên tuổi nổi tiếng của văn học nghệ thuật Việt Nam hiện đại, nhưng trong hồi ức của những người con, khán giả được gặp lại họ ở một góc nhìn khác. Phía sau ánh đèn sân khấu, phía sau những bài thơ, họ đã sống cuộc đời bình dị như bao người.

Là người con trong gia đình, anh Lưu Tuấn Anh kể chuyện mẹ Xuân Quỳnh, dượng Lưu Quang Vũ, bé Mí - Quỳnh Thơ, bố Lưu Tuấn, em Kít - Lưu Minh Vũ qua những câu chuyện nhỏ, chân thật và giàu tình cảm.
Nổi bật nhất trong hồi ức của Lưu Tuấn Anh là mẹ Xuân Quỳnh. Đó là một người mẹ hài hước, giàu lòng trắc ẩn, coi trọng tri thức và đặc biệt tinh tế trong cách dạy con. Ít ai ngờ rằng bà chỉ được học hết lớp 4 nhưng đã kiên trì tự học và luôn khuyến khích các con học tập mở rộng tri thức. Người mẹ không chỉ lo toan chăm chút bữa ăn hàng ngày mà luôn lạc quan, kể chuyện vui, luôn mang tiếng cười tới cho cả nhà.
Có một Xuân Quỳnh ngoài đời hệt với trong thơ ca, yêu những điều gần gũi nhất, giản dị nhất. Trong một cuộc trò chuyện với con, bà giải thích rằng muốn yêu đồng bào, yêu Tổ quốc, trước hết phải biết yêu thương gia đình và người thân.
Trong ký ức của anh Lưu Tuấn Anh, nhà viết kịch Lưu Quang Vũ không đứng trên sân khấu rực rỡ ánh đèn mà đó là người đàn ông của gia đình, “thích chiều vợ chiều con,” “người bố hiền lành và dễ tính, thậm chí là quá dễ tính,” một người quảng giao với bạn bè văn nghệ sỹ. Ký ức về ông gắn với tiếng rít thuốc lào, bóng người ngồi miệt mài sáng tác trong căn phòng nhỏ chật chội đầy sách.
“Tôi lớn lên cùng với hai gia đình trong một hoàn cảnh đặc trưng của đứa trẻ có bố mẹ ly dị nhưng vẫn ở gần nhau. Đó là quãng thời gian đặc biệt và vô cùng hạnh phúc của tôi. Một bên là bố tôi hết lòng vì con, lo cho tôi từng bữa ăn và nuôi tôi bất chấp khó khăn và cô đơn. Và bên kia là mẹ tôi, dượng Vũ và các em, một gia đình ấm áp đầy tiếng cười, yêu thương và sẻ chia,” anh Lưu Tuấn Anh kể.

Nhà báo Lưu Minh Vũ thì xúc động nhớ lại câu chuyện 3 anh em cùng được học đàn nhưng chỉ có Mí - Quỳnh Thơ là người tài năng và học nhanh nhất. Một gia đình đặc biệt “con anh, con tôi, con chúng ta” đã trải qua những giây phút thật đầm ấm, hạnh phúc để rồi suốt cuộc đời sau này Lưu Tuấn Anh-Lưu Minh Vũ “tuy không phải ruột thịt mà còn hơn cả ruột thịt.”
Những câu chuyện ấy đã được anh Lưu Tuấn Anh kể lại trong cuốn sách “Những ô cửa gió lộng” từng nhận được Giải B – Giải thưởng Sách Quốc gia năm 2025./.
