Động đất ở Venezuela: Vị ấm Việt Nam giữa đêm lạnh La Guaira

Chiếc nồi nhôm méo mó đặt trên bếp là tài sản hiếm hoi bà gom nhặt được từ đống đổ nát. Trong nồi không phải cơm yến mạch như thường lệ, mà là món mì ăn liền mà đoàn cứu hộ Việt Nam mang đến sáng nay.

Dưới những tấm bạt dứa màu xanh dựng tạm bên bờ biển Playa Grande, bang La Guaira của Venezuela, tiếng sóng biển đêm nay dường như vang vọng hơn thường lệ.

Nó không còn là thanh âm êm dịu của một vùng du lịch sầm uất, mà như một lời nhắc về buổi tối mà mặt đất dưới chân họ rung chuyển.

Trận động đất quét qua La Guaira không chỉ phá hủy những khối nhà bê tông, mà còn san phẳng ranh giới giữa những người xa lạ.

Trong những ngày đen tối nhất, khi dòng điện cắt phụt và các cửa hàng nhu yếu phẩm đóng cửa, thứ duy nhất giữ cho họ không gục ngã chính là sự chia sẻ.

Tại một lán trại dã chiến, bà Rosa, một người phụ nữ ngoài 60 tuổi mất đi ngôi nhà gắn bó nửa cuộc đời, đang lụi cụi nhóm bếp củi.

Chiếc nồi nhôm méo mó đặt trên bếp là tài sản hiếm hoi bà gom nhặt được từ đống đổ nát. Trong nồi không phải cơm yến mạch như thường lệ, mà là món mì ăn liền mà đoàn cứu hộ Việt Nam mang đến sáng nay.

"Chúng tôi không còn nhà, nhưng chúng tôi còn sự chia sẻ," bà Rosa vừa khuấy nồi mì Hảo Hảo vừa nói, ánh lửa bập bùng phản chiếu khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn.

Bà chia sẻ: "Cũng giống như nhà Carlos tìm được chút nước sạch, cậu ấy chia ngay cho tụi nhỏ nhà bên cạnh trước khi tự uống. Ở đây, một mẩu bánh mì cũng được bẻ làm đôi."

Cách đó vài mét, Carlos – chàng thanh niên được nhắc tên – đang cùng hai người đàn ông khác gia cố lại mái lán bằng những thanh gỗ nhặt nhạnh được.

Tay anh rớm máu vì những vết xước chưa kịp lành từ đêm đào bới đống đổ nát để hỗ trợ đội cứu hộ.

Khi được hỏi về lý do kiệt sức nhưng vẫn không nghỉ, Carlos cười trừ: "Hôm trước, khi tôi bị kẹt một góc chân dưới mảng tường sập, chính những người không quen biết từ Việt Nam đã dùng tay trần nhấc khối đá ra cho tôi. Giờ tôi còn sức, tôi phải làm gì đó cho mọi người."

Tình người ở La Guaira lúc này không nằm ở những câu đại ngôn, mà hiện hữu trong từng cử chỉ nhỏ nhặt. Đó là cái ôm siết chặt không lời của hai người phụ nữ vừa mất đi người thân; là góc nhỏ trong lều được nhường cho một bà mẹ trẻ vừa sinh con trước thảm họa vài ngày; hay việc những đứa trẻ chia nhau viên kẹo bám đầy bụi vôi vữa nhưng miệng vẫn nở nụ cười.

Khi màn đêm buông xuống, bóng tối bao trùm lên những mảng tường đổ nát của La Guaira. Nhưng từ trong những lán trại tạm bợ, ánh lửa từ những bếp củi tự phát vẫn rực cháy.

Thiên tai có thể bẻ gãy những khối bê tông kiên cố nhất, nhưng không thể khuất phục được sự tử tế và sức mạnh của sự sẻ chia. Họ đang cùng nhau đi qua những ngày dài nhất, bằng hơi ấm từ những bàn tay nắm chặt lấy nhau./.

(TTXVN/Vietnam+)